Monday, December 31, 2007
Tuesday, December 11, 2007
On Dec 12th in Viet Nam.
I came here 3 months ago.
…
The last day in Viet Nam was a very special day for me, September the 12th. I woke up really early. I had breakfast and went shopping with my sister. We got to buy a lot of stuff but a cup that she bought me as a last gift before I leave was the most important thing to me. Eventhough it’s only a simple cup. However, it meant a lot to me. I brought it with me to the US.
My mother decided to make some lunch. The food was delicious. At the moment, I appreciated everything even more. The time we spent together was so precious.
In the evening, we went to the airport. I took pictures with my family. My mother was hugging me and telling me to take care of myself and she’ll miss me so much. My best friends, Nguyen , Thang and Thanh talked with me before the airplane take off and wished me many good things. Thanh also sang a song for me, which is really sweet. I was confused, didn’t know if I was smiling or crying.
I took off at 1:00 am. As I looked out the window, I took last picture of Viet Nam’s sky. At the moment, I knew that my life is going to be different and I’m going to miss all the memories…
…
---I’m Chi---
---Keep smiling---
Tuesday, December 4, 2007
Saturday, November 24, 2007
Although I dont know what happened. You should try to overcome everything.
I hope that u can do it. It's good for u. I'm ur close friend. I always want to see ur smile. Do u understand ?.
good luck.
Thursday, November 22, 2007
:(
TRY MY BEST TO GET GOOD MARKS IN THE FINAL EXAM!
Monday, November 12, 2007
Lũ.
Uh miền Trung…hình như từ bé đến giờ tôi chưa thấy năm nào dân mình đc yên bởi bão lũ…
Lúc bé…cười vui sướng khi bão lũ đc nghỉ học…cứ đơn giản là mình đc nghỉ học…ko làm bài, ko bị dò bài là vui!
…ngồi trong nhà ăn uống ngủ nghỉ…nào biết bao người đang khổ sở vì chống chọi…
Lớn hơn, tôi bắt đầu đọc báo, xem thời sự, và tôi sợ mái tôn nhà bay…sợ nhà bị ngập…
Nhưng khá may mắn…chẳng bao giờ tôi gặp chuyện đấy…
Cứ ở trong nhà là yên…Tôi lại hỏi mẹ “ Vì sao người ta phải chạy hả mẹ, cứ ở trong nhà như mình, chứ ra đường lại càng chết hơn?” . mẹ bảo “ Vì nhà người ta ko giống nhà mình “. “ Vì sao lại không giống hả mẹ?”
…ngơ ngác của một đứa trẻ…tôi lại xị mặt ra vì mẹ ko trả lời tiếp….
…
Lớn hơn nữa…tôi hiểu!
tôi ghét bão lũ, tôi bắt đầu cảm thấy nghẹn trong tâm trí khi thấy người ta chết, bị thương, mất tích vì sự khó lường của thiên tai…họ có gia đình, và một, có thể là 2,3 người trong gia đình họ ko còn thì cuộc sống với họ sẽ như thế nào? Cứ áp đặt đấy là tôi thì tôi ko sống nổi…
…bão số 6 năm ngoái…tôi cứ ngồi nhìn cửa sổ xem hết gió chưa. Nhìn lên thấy mái tôn nhà người ta bay, “uh chắc nhiều người gặp nạn lắm, mong sao mọi điều may mắn với họ”. Chỉ biết nghĩ thế!
…những ngày sau bão, chộp ngay tờ báo của mẹ đọc…thấy thương cảm, thấy xúc động mặc dù ko quen biết.
Và tôi hiểu! Đấy là tình cảm giữa người với người…vét tiền trong ví còn 100K, hôm sau đạp lên Uỷ ban ủng hộ. Ko nhiều so với những mất mát…nhưng đấy là tấm lòng, tấm lòng của con người trong cung quê hương, đất nước… 1 tuần nhịn ăn nhưng lòng tôi cảm thấy vui lạ…
…
Năm nay…vẫn lại là 2 chữ thiên tai…
ở nhà đang có lũ, tôi ko chứng kiến, tôi đang ở đây…
lo cho ba mẹ, mẹ ở nhà một mình, chỉ lo có thế. Một ngày nghỉ dạy, mẹ ko gặp học sinh, ko có con, mẹ có buồn ko? Mẹ sẽ ăn mì tôm 1 mình, mẹ sẽ ngồi trước nến một mình. Con nhớ mỗi lần bão con sợ, chỉ toàn ngủ với mẹ. Gio` mẹ ngủ một mình…đợi ngày con về, nhất định là thế…
mong sao mưa ngớt, mong sao quê hương tôi ko còn lũ, mong sao con người đc sống một cuộc sống thanh bình, mong sao ko còn ai phải khóc vì mất mát, mong sao đọc báo sẽ ko thấy những cảnh thương tâm nghẹn ngào lòng tôi…
…Mong sao…
Cuộc sống bớt đau thương, mọi người luon sống với tiếng cười…